Ăn vặt mùa cô-vi

Đã hai tháng nay mình không đi học vì virus corona. Mấy hôm nay cả bố mẹ mình cũng phải ở nhà cả ngày. Mẹ làm nhiều món ăn, mà nhà cũng tích trữ nhiều thứ nên mình ăn vặt hơi nhiều. Mẹ bảo ăn nhiều là béo đấy, còn bố thì kể cho mình nghe về tác hại của ăn vặt.

Và bố kể rằng:

Các món ăn nhẹ ngoài bữa chính như bánh bích quy, kẹo, sữa, chứa nhiều đường và chất béo là nguyên nhân dẫn đến tăng cân.

Tại sao chúng mình lại hay cảm thấy đói nhỉ?

Bố bảo, khi bọn mình ăn không cân đối thì dù có ăn no chúng mình vẫn luôn cảm thấy thiếu. Cảm giác thiếu này là do cơ thể không có đủ các chất nhỏ li ti, bố mình bảo chất nhỏ li ti này là “khoáng chất và vi-ta-min”.

Các chất nhỏ li ti đặc biệt có nhiều ở vỏ cám của gạo, trong các loại ngũ cốc, rau-củ-quả thô chưa qua chế biến.

Cảm giác “thiêu thiếu” sẽ biến thành cảm giác “đoi đói”, làm bọn mình hay ăn vặt hoặc ăn nhiều bữa. 

Bọn mình thấy đói, không phải vì bọn mình cần ăn thêm nhiều, thật ra là vì cơ thể đang thiếu các chất nhỏ li ti này đấy.

Bố mình bảo, nên ăn cân đối theo chỉ dẫn của “tháp dinh dưỡng”:

Ăn nhiều ngũ cốc, như gạo, các bạn xem đây là gạo lứt này. 

Ăn đủ rau-củ-quả, các bạn xem đây là su-su, cà rốt, thậm chí cùi dừa có thể thay cho dầu mỡ.

Nên ăn ít thịt-cá, hạn chế dầu-mỡ-đường và muối.

Cần nhất là ăn đa dạng. Mẹ mình mua ổi, lạc và hạt điều mà mình chưa động đến tí nào.

Dù chúng không hấp dẫn lắm, đặc biệt là cần nhai kỹ, nhưng những thứ này chứa nhiều chất li ti, nên khi ăn no, sẽ không có cảm giác nhanh đói.

Trong mùa dịch corona, bố mình bảo nên “có gì ăn nấy”, ăn thanh đạm sẽ có ít cảm giác đói.

Quen ăn ngon, thì cơ thể hay đòi hỏi những thứ dậy mùi thơm phức và có vị đậm đà. Thực ra cảm giác hạnh phúc thực sự là khi bọn mình có một cơ thể khỏe mạnh, ăn gì cũng thấy ngon.

Osho nói về Lão Tử

“Đạo: ba kho báu”, Tập 1, Osho

Chương 1: Đạo thường hằng

Đạo có thể nói ra
Không là Đạo thường hằng

Khi nổi lên các cực tương đối
Thiên hạ đều biết tốt là tốt,
Thì đã có xấu rồi;
Đều biết lành là lành
Thì đã có cái chẳng lành rồi

Bởi vậy:
Có và không cùng sinh,
Khó và dễ cùng thành,
Dài và ngắn cùng chiều,
Cao và thấp cùng nhau,
Giọng và tiếng cùng hoạ,
Trước và sau cùng theo.

Vậy nên hiền nhân:
Dùng vô vi mà xử sự;
Dùng vô ngôn mà dạy dỗ;
Để cho mọi vật nên mà không cản
Tạo ra mà không chiếm đoạt
Làm mà không cậy công;
Thành công mà không ở lại.

Vì không ở lại
Nên không bị bỏ đi
Đạo thường hằng

Continue reading “Osho nói về Lão Tử”

Thầy thuốc giỏi chú trọng tinh thần

Châm cứu phát triển đến ngày hôm nay, đã trải qua rất nhiều thay đổi. Từ thời xa xưa, cổ nhân Trung Quốc đã biết cách dùng kim châm đá. Có thể nói kim châm đá còn hữu hiệu hơn cả kim châm thời nay.

Trong Đông y, có câu: “Thầy thuốc tồi chú trọng hình thức, thầy thuốc giỏi chú trọng tinh thần”. Có nghĩa là một thầy thuốc Đông y tồi chỉ nỗ lực với các kỹ thuật bề mặt, trong khi thầy thuốc Đông y giỏi chú ý đến cả kỹ thuật bên ngoài lẫn tinh thần bên trong.

Các hình thức tồn tại của hệ kinh lạc là không cách nào dùng phương pháp khoa học hiện đại để phát hiện được. Thế nhưng những người tu luyện ở Trung Quốc cổ đại đã có thể vẽ chúng rõ ràng trên giấy. Điều này cho thấy kinh lạc vốn là một thể vô hình, chỉ có thể nhìn được bằng thiên mục.

Người thầy thuốc xưa, trải qua khổ luyện tâm tính và chăm chỉ học các kỹ thuật, nên kim châm mới có thể tác động sâu sắc đến hệ kinh lạc ở không gian khác, và hiệu quả vượt xa so với những gì chúng ta nhìn thấy ngày nay.

Bắt đầu từ «Hoàng Đế nội kinh» trở đi, nhiều kỹ thuật châm cứu đã được con người sử dụng. Sau đó, ngày càng nhiều thứ bề mặt được phát triển và con người ngày càng mù mờ hơn về các nguyên lý thâm sâu gắn liền với tu luyện của châm cứu.

Cho dù không biết đến nội hàm, nhưng chừng nào người thầy thuốc còn có giữ được tĩnh tâm và thực hành y đức, thì tác dụng chữa bệnh thần kỳ sẽ vẫn còn được triển hiện.

Đọc lại bài thơ Cảnh Nhàn

Đọc lại bài thơ Cảnh Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm:

Một mai, một cuốc, một cần câu,
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,
Người khôn, người đến chốn lao xao.
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá,
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao.
Rượu đến gốc cây ta sẽ nhắp,
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao.

Bài thơ thật hay,
Người ngốc là người đáng yêu,
Người ngốc đáng yêu vì không có toan tính.
Càng toan tính càng đau khổ,
Người biết đủ thường vui.
Sống đơn giản, biết chấp nhận, thì hạnh phúc đang ở bên.

Cảnh giác với lời khen, bình tâm nghe lời trách

Khổng Tử dạy: “Cảnh giác với lời khen, bình tâm nghe lời trách”.

Cảnh giác không có nghĩa là đoạn tuyệt. Lời khen rất cần thiết, nói với nhau những lời nên nói, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Người biết khen đúng lúc chính là người có khả năng quản lý tuyệt vời.

Tuy nhiên, khi bạn được khen nhiều, là lúc bạn đang đạt được nhiều thành công. Có thể bạn đang ở trên đỉnh dốc rồi. Nếu bạn không cảnh giác, không tự nhìn lại bản thân, rất có thể bạn sẽ lao xuống dốc không phanh.

Cuộc đời chính là những con dốc. Hết dốc này đến dốc khác. Nếu bạn chọn leo cái dốc càng cao, thì bạn sẽ càng gặp nhiều lời trách móc. Trách móc không phải bởi vì bạn quá tệ, mà trách móc bởi bạn chưa xứng với đỉnh dốc. Chỉ đơn giản là bạn chưa hoàn thiện.

Vì thế, chúng ta hãy thử bình tâm lắng nghe, xem xem mình còn cách đỉnh dốc bao xa.